Polly po-cket
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 SAY MÊ KHÔNG VỀ


Phan_2

Vốn hai gã áo xanh tính ngồi chung một con, đem một con cho Thi Hiểu Nhiên cưỡi. Khổ nỗi Thi Hiểu Nhiên căn bản không biết cưỡi ngựa. Nàng nhiệt tình đưa ra ý kiến cho một người bọn họ cưỡi chung với mình, kết quả cả hai nam tử chẳng ai nguyện ý cùng nàng cưỡi chung ngựa. Rơi vào đường cùng Thi Hiểu Nhiên đành phải một mình lên ngựa, cho người phía trước kéo dây cương chậm rãi dắt đi.

Nắng mỗi lúc một độc, ngẩng đầu nhìn mặt trời, mắt thấy đã nhanh đến giữa trưa, bụng Thi Hiểu Nhiên sớm đánh trống liên tục. Hôm nay nàng chưa có gì vào bụng.

“Phía trước đi thêm nửa canh giờ có một trấn nhỏ, chúng ta ở đó nghỉ ngơi một lúc, xem có thể đổi thành xe ngựa hay không.” nam tử dung mạo bình thường đang cầm dây cương nói.

Ven đường đồng ruộng xuất hiện, xa xa rãi rác một vài người, điểm vào đó là những ngôi nhà ngói trắng, cũng có vài mái nhà tranh, khói bếp lượn lờ.

Rốt cuộc cũng đi tới trấn trên, Thi Hiểu Nhiên xuống ngựa, đi bộ vào cổ trấn. Đi đến trung tâm mới thấy đường lát đá, nhà cửa xây bằng gỗ với đá, nhiều nhà nhỏ một lầu, thỉnh thoảng có một hai gian tiểu lâu hai tầng. Trấn này không lớn, xem ra hôm nay cũng không phải ngày tụ hội gì, hoàn toàn không có cảnh giành giật khách du lịch như hiện đại. Hai bên cũng có quán nhỏ, phần lớn là bán nông cụ và đồ gia dụng.

Ba người xuất hiện trong trấn có vẻ là đường đột, hai gã nam tử rõ ràng là nhân sĩ giang hồ, mặc dù không thường thấy, cũng không đến nỗi ngạc nhiên. Nhưng trang phục của Thi Hiểu Nhiên quả thật có sức hấp dẫn, dù không dám công khai đánh giá, người đi đường vẫn không ngừng liếc trộm.

Hai gã nam tử cũng biết lộ trình trở về không ngắn, bộ dạng quái dị của Thi Hiểu Nhiên hấp dẫn không biết bao nhiêu ánh mắt, nơi này không phải địa bàn của họ, khó tránh khỏi phiền toái, vì thế liền mang nàng ghé vào tiệm quần áo.

Lão bản là một vị nam tử trung niên bình thường hơn ba mươi tuổi. Quần áo trong điếm chủ yếu nhằm vào tầng lớp bình dân, chất liệu tầm thường. Vừa thấy bộ dáng  ba người có vẻ có tiền, y liền nhiệt tình vì Thi Hiểu Nhiên giới thiệu những món đắt giá nhất trong bổn điếm, đương nhiên mắc nhất cũng không phải loại gấm vóc gì, chỉ là kiểu dáng đẹp, vải dệt tốt hơn xiêm y thường.

Nhìn mấy bộ váy dài phức tạp này, Thi Hiểu Nhiên hoàn toàn không biết phải lựa thế nào. Nam tử thấp thì ở bên ngoài chăm sóc ngựa. Nam tử cao thì đứng bên cạnh hoàn toàn không đưa ra ý kiến. Lão bản lại kêu nữ nhân nhà mình về nhà nấu cơm. Thi Hiểu Nhiên cũng không có ý ở trước mặt một đám đại nam nhân hỏi nhiều, đành chọn đại vài bộ lên gian lầu thay.

Thi Hiểu Nhiên chưa từng cosplay cổ trang nên không biết cách mặc y phục cổ đại , nhìn thế nào cũng thấy lạ, tỉ mỉ săm soi, lật trái lật phải một hồi đành mặc đại, khoát lên hai bên. Cứ tò mò tìm cách mặc thử mấy y phục này hơn 40 phút, nữ nhân đang loay hoay với đống quần áo bất giác đã quên mất khái niệm thời gian.

Chờ Thi Hiểu Nhiên sửa sang lại, vừa xuống lầu liền thấy một nữ nhân trung niên trong điếm, hẳn là nương tử  của lão bản. Vừa thấy Thi Hiểu Nhiên y đã vội vàng khen nàng xinh đẹp, vạn dặm khó tìm. Thi Hiểu Nhiên tuy biết mình không phải quốc sắc thiên hương gì, nhưng nghe người khác ngợi ca trong lòng vẫn vui rạo rực. Lão bản nương lại nhiệt tình giúp nàng búi lại tóc. Thi Hiểu Nhiên biết tóc đuôi ngựa cùng y phục này thật không phù hợp, nàng cũng chẳng biết búi tóc, nên có người giúp tự nhiên rất thích ý.

Nhưng trong điếm không nhìn thấy hai nam tử kia, ngoài cửa ngựa cũng không thấy. Thi Hiểu Nhiên hỏi, lão bản nói nam tử trông ngựa bên ngoài không biết gặp chuyện gì đã đi trước, người kia đợi một hồi, để lại ngân lượng rồi lên ngựa đi tìm, chỉ nhắn lại kêu Thi Hiểu Nhiên ở trong điếm chờ đợi một lúc.

Lão bản nương cấp Thi Hiểu Nhiên một chiếc lược búi tóc thoạt nhìn đơn giản, nhưng cũng sạch sẽ, xinh đẹp, có gắn hai cây trâm đào mộc bình thường. Thi Hiểu Nhiên nhớ tới mình không muốn theo chân bọn họ cùng tới Bắc Viễn gia, sao không thừa dịp hai gã không ở đây mà mỗi người một ngả? Vì thế hỏi lão bản bọn họ thanh toán bao nhiêu bạc, coi có còn thừa không, rồi nói mình đi tìm bọn họ, để y đem tiền còn dư cho mình.

Y điếm lão bản trả nàng một khối bạc rất nhỏ, hai xâu tiền đồng, còn có mấy chục đồng tiền lẻ, kèm một túi đựng, đem quần áo Thi Hiểu Nhiên thay cho vào bọc đồ nhỏ, một bên tiễn Thi Hiểu Nhiên một bên còn nhiệt tình hoan nghênh nàng lần sau lại đến.

Cho tiền vào túi xong, Thi Hiểu Nhiên cảm thấy nên giải quyết cái bụng trước, sau đó hãy hỏi thăm một chút xem vùng phụ cận có thành thị lớn nào không. Đi qua một hai quán rượu nhỏ, Thi Hiểu Nhiên đứng trước một quầy bánh bao, kiểm lại tiền, nên tính toán một tí. Bánh bao nóng hổi, chỉ một văn tiền một cái. Thi Hiểu Nhiên mua hai cái bánh bao ăn trước. Hương vị không tệ, là loại nhân 3 món . Nàng hỏi chủ quán thị trấn cách đây gần nhất đi như thế nào. Hắn nói Thương Châu là gần nhất, đi bộ cũng mất bốn năm canh giờ, nếu mướn xe ngựa, ba canh giờ là có thể đến. Trấn Tây Đầu mỗi ngày đều có xe ngựa đưa khách đi Thương Châu, nếu đi nhanh, muộn lắm ban đêm sẽ tới.

Thi Hiểu Nhiên mua năm cái bánh bao làm chủ quán vui vẻ rồi theo hướng y chỉ đi đến trấn Tây Đầu.

Đến trấn Tây Đầu thấy hai chiếc xe ngựa đơn sơ đang dừng, Thi Hiểu Nhiên hướng một chiếc có xa phu thoạt nhìn hiền hòa- ước chừng năm mươi, hỏi giá. Xa phu nói bên cạnh có hai người đang đợi, nếu đi chung thì ba mươi văn tiền một người, nếu muốn đi riêng thì tám mươi văn một người. Thi Hiểu Nhiên thấy đồng hành là một đôi vợ chồng trẻ tuổi, trông cũng đàng hoàng, liền quyết định đi cùng .

Thế là, Thi Hiểu Nhiên lên đường đi Thương Châu.

Cùng ngồi trên một xe, mọi người bắt chuyện với nhau . Cùng bọn họ nói chuyện phiếm nàng biết được, phong tục ở thế giới này cơ bản tương tự với Trung Quốc cổ đại. Nữ tử không có địa vị cao. Triều đình Đại Mục vô lực. Võ lâm môn phái trở thành trụ cột vững vàng. Cụ thể có đại môn phái nào, họ cũng không nói rõ, chỉ nhắc nhở Thi Hiểu Nhiên nhìn thấy võ lâm nhân sĩ phải tận lực cẩn thận, không thể trêu chọc.

Thân thích vợ chồng trẻ ở một tửu lâu ở Thương Châu, giới thiệu bọn họ đến đấy làm việc. Thi Hiểu Nhiên chỉ nói mình đi Thương Châu tìm người thân nương tựa. Vợ chồng  họ thấy nàng mặt trắng da mịn, dung mạo xinh xắn, không giống người lao động cực khổ, sinh ra hẳn là tốt số, tệ lắm cũng là nha hoàn bậc cao nhà giàu nên có ý tốt nhắc nhở: ”Cô nương một mình ra ngoài phải cẩn thận một chút. Nữ tử không như nam tử, khắp nơi đều phải đề phòng ”.

Lại bỏ thêm một câu:“Cô nương thanh tú như vậy, không cẩn thận sẽ bị người ta bán đó.”

Thi Hiểu Nhiên thật cảm kích cười .

Đường xá không bằng phẳng, xe ngựa đơn sơ, cũng không gắn lốp cao su, Thi Hiểu Nhiên một đường bị lắc đến thất điên bát đảo, nhớ tới BMWs-Cố Bắc Viễn, quả thật là một trời một vực mà.

Nếu cho Cố Bắc Viễn biết hắn bị so sánh với phương tiện giao thông, không biết có thể đánh bay bộ mặt lãnh đạm của hắn hay không. Cố Bắc Viễn võ công cao cường, không biết thuộc môn phái gì. Hai nam nhân kia rõ ràng là thủ hạ của hắn, nàng bỏ đi như vậy, khẳng định không thể báo cáo kết quả công tác, cũng không thấy bọn họ đuổi theo, không biết gặp phải chuyện gì.

~ Hết chương 2 ~

Chương 3: Tìm việc ở Thương Châu

Edit: Ariko

Re*Beta: V-Emy

Lúc xe ngựa vào thành Thương Châu, trời đã vào hoàng hôn. Toàn thân Thi Hiểu Nhiên lúc này hoàn toàn đau nhức. Sau khi thanh toán tiền cho xa phu, nàng cùng đôi vợ chồng trẻ nói lời từ biệt.Trước mắt nàng phải tìm nhà trọ đã. Thương Châu là một thành lớn, ngã tư đường rộng rãi, hai bên phòng ốc so với trấn nhỏ sang trọng hơn, đường lát gạch chỉnh tề. Tuy đã chạng vạng, trên đường lại có rất đông người qua lại, song hai bên phố bắt đầu treo đèn lồng, thỉnh thoảng lại có mấy gian hàng được dọn ra. Xem ra chợ đêm nơi này cũng thật phồn hoa.

Thi Hiểu Nhiên tìm nhà trọ rồi đặt một gian phòng, mang theo bọc nhỏ y phục vào. Sau đó nàng liền gọi tiểu nhị trước đem nước ấm lên. Khách điếm này không lớn, vì lo lắng đến vấn đề tiền bạc nên nàng chọn một phòng đơn giản. Cũng may phòng khá sạch sẽ, ở một đêm không cơm nước thì chỉ mất năm mươi văn. Thi Hiểu Nhiên ngồi vào bàn, lấy bánh bao mua lúc trước ra ăn. Trước đó, khi đưa tiền cho xa phu, Thi Hiểu Nhiên có hỏi qua, tiền trong túi kia một nén bạc đổi được một lạng, hai xuyến thì mỗi xuyến là một trăm văn. Thời đại này, một lạng bạc đổi được một ngàn văn tiền. Thời tiết nóng bức, bánh bao cũng không thể để lâu, không thể lãng phí.

Lúc tiểu nhị thông báo rằng đã có nước ấm, Thi Hiểu Nhiên liền vội vàng tắm rửa một cái, sau đó thì khóa cửa, tắt đèn, lên giường chuẩn bị ngủ. Nằm trong chăn, Thi Hiểu Nhiên nghĩ đến những việc thần kì nàng trải qua hai ngày nay, dứt khoát là nàng phải ổn định ở Thương Châu thành trước đã, sau đó giải quyết vấn đề sinh nhai, như vậy thì sau này mới có thể tìm được việc làm.

Sáng sớm hôm sau Thi Hiểu Nhiên rời khỏi nhà trọ đến ngã tư đường lớn ở Thương Châu. Ven đường có một đôi lão phu phụ mở một quán nhỏ. Ông cụ nhiệt tình tiếp đón “Cô nương đến ăn bát hoành thánh đi, bốn văn tiền một chén, tuyệt đối ăn ngon!”

Mùi thơm của hoành thánh truyền đến mũi khiến Thi Hiểu Nhiên không nhịn được mà thèm. Sáng nay nàng chỉ ăn nửa cái bánh bao, nhưng cái bánh bao đó nàng chỉ nuốt cho có thôi, vì vậy liền ngồi xuống. Ông cụ cũng nhanh tay làm một chén hoành thánh rồi bưng đến, mặt trên còn bỏ thêm chút hành, nước canh thơm ngon.

Khi ăn hoành thánh, Thi Hiểu Nhiên cũng không quên đánh giá cách ăn mặc và vẻ ngoài của người đi đường. Bỗng nhiên một vị bạch y nam tử hấp dẫn ánh mắt nằng. Hắn trên lưng mang kiếm, bạch y thêu cẩm tú hoa văn, khí vũ hiên ngang, lãng mi tinh mục, khí chất lỗi lạc. Hắn đứng ở  đó, tuấn dật như trúc, lại cao ngạo như tùng , tựa như  bạch y hiệp khách từ trong tranh bước ra. Thi Hiểu Nhiên cuối cùng cũng gặp kiếm khách thiếu niên, bộ dạng giống hệt như trong sách miêu tả, soái ca cổ đại đúng là chất lượng cao nha.

Bạch y nam tử nhoáng một cái liền biến mất.

Thi Hiểu Nhiên phục hồi lại tinh thần, mĩ nam cực phẩm như thế này, gặp một lần là đủ.

Ăn xong hoành thánh, Thi Hiểu Nhiên đứng lên trả tiền rồi hỏi: “Lão bá, ta muốn tìm việc làm, bây giờ ta nên đi nơi nào thì thích hợp?”

Lão bá đánh giá Thi Hiểu Nhiên một chút, hỏi:“Ngươi có tay nghề gì?”

Thi Hiểu Nhiên lắc lắc đầu, xem mấy tấm bảng hiệu trên đường, chữ viết của thế giới này nàng phần lớn không biết . Biết sử dụng vi tính có tính là tay nghề không nhỉ?

“ Vậy ngươi thử đi thành Đông nhìn xem có cửa hàng, tiệm rượu cần người hay không. Nhưng mà mấy cửa hàng ở mặt tiền đều phải có người giới thiệu. Cô nương bộ dạng dễ coi, vậy đi xem thử có nhà giàu nào muốn tuyển nha hoàn hay không”

Thi Hiểu Nhiên cảm tạ lão bá, sau đó đi về hướng thành Đông. Nếu không phải bất đắc dĩ thì còn lâu nàng mới chịu làm nha hoàn. Thời đại phong kiến, cấp bậc có quan hệ mật thiết với nhau. Không có tự do thì khỏi nói, đã thế còn phải hướng người khác dập đầu hành lễ, làm không tốt thì ngay cả cái mạng nhỏ nhoi cũng mất như chơi. Tốt nhất là có thể làm việc ở tửu lâu hoặc làm tạp vụ trong các nhà trọ, giúp việc, chịu mệt chịu khổ một chút cũng được.

Thành Đông là khu phồn hoa nhất Thương Châu, dòng người qua lại đông đúc. Thi Hiểu Nhiên thầm nghĩ sẽ đến tửu lâu phía trước hỏi một chút. Tửu lâu dù sao cũng phải tìm nhân viên phục vụ mà. Vì thế nàng đi vào một tửu lâu khá lớn. Bên cạnh quầy có một nam tử trung niên có râu đang đứng ghi chép, Thi Hiểu Nhiên đi về phía hắn, hỏi:“Chưởng quầy, nơi này của các người còn cần tiểu nhị không?”

Chưởng quầy ngẩng đầu nhìn nàng, rồi lại cúi xuống, tiếp tục xem sổ sách,“Tiểu nhị chỉ tuyển nam, không tuyển nữ!”

“Còn tạp vụ thì sao? Ta sẽ chịu khó, cái gì cũng làm được.”

“Nhìn ngươi thân thể nhỏ nhắn không giống bộ dáng cái gì cũng có thể làm.”

Thi Hiểu Nhiên đang muốn nói thêm, nhưng chưởng quầy có vẻ không kiên nhẫn, vội đuổi nàng ra ngoài.

Thi Hiểu Nhiên cực kì buồn bực! Quên đi, ở hiện đại lúc nàng tìm việc chẳng phải cũng như vậy? Nếu không được thì đi tìm tiếp, thế thôi.

Đột nhiên có người bên cạnh lao tới rồi va vào người nàng. Ngay sau đó, người nọ lập tức bỏ chạy. Thi Hiểu Nhiên bị ngã qua một bên, chỉ cảm thấy ở thắt lưng có cảm giác tê tê. Nàng giật mình kiểm tra thắt lưng, quả nhiên là túi tiền đã bị cướp mất. Thi Hiểu Nhiên vội vàng đuổi theo người kia, vừa chạy vừa kêu to:“ Cướp! Cướp! ”

Kẻ cắp có sức lực, vội vã chạy như điên, Thi Hiểu Nhiên làm sao đuổi kịp. Trên đường, những người qua lại chẳng những không hỗ trợ mà còn ra sức né tránh, trong lòng Thi Hiểu Nhiên sốt ruột, đó là toàn bộ gia sản của nàng đó!

Bỗng nhiên, một đạo thân ảnh theo sau xuất hiện, bay lên rồi nhanh gọn xuất một cước, đá ngã tên cướp xuống đất, tiếp đó đồng loạt xuất chưởng, đá một cước làm kẻ cắp quỳ rạp trên mặt đất, cầu xin tha thứ:“Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng!”

Thi Hiểu Nhiên vội vã chạy đến, thấy người vừa giúp mình là một nam tử trẻ tuổi có phong phạm của người trí thức, một thân cẩm y, mi mục như họa, hẳn là một vị công tử nhà giàu. Chỉ là ở trên mặt có nét nhợt nhạt ưu sầu, hắn lấy túi tiền trả lại cho Thi Hiểu Nhiên.

Thi Hiểu Nhiên vẫn còn thở hồng hộc, trán đổ đầy mồ hôi, tóc tai hỗn độn, tiếp nhận túi tiền rồi vội nói: “ Đa tạ đại hiệp”.

“Không cần khách khí!”, nói xong rồi lại quay sang tên cắp,“Hôm nay ta không rảnh, lần này bỏ qua, lần sau nếu còn gặp lại, ta sẽ đánh gãy chân của ngươi!”

Tên trộm lớn tiếng kêu rên “Không dám, ta không dám nữa…”, nam tử kia cũng không thèm để ý, lập tức bước đi. Khi Thi Hiểu Nhiên bắt đầu phản ứng lại, nam tử đã lẫn vào trong đoàn người đông nghịt. Hắn đi tới phía  một vị bạch y nam tử đứng ở đằng xa, rồi sau đó thân ảnh hai người biến mất ở đầu đường.

Nguyên lai vị thiếu hiệp này cùng vị bạch y mĩ nam kia là bằng hữu. Đại hiệp đều là người tốt, giúp người không cần báo đáp, thật giống Lôi Phong ở hiện đại. ( Lôi Phong là tấm gương anh hùng cách mạng của Trung Quốc trong thời Mao chủ tịch)

Thi Hiểu Nhiên mắng tên trộm hai ba câu, nghĩ cũng không thể đem hắn đến cục cảnh sát được, vì vậy đành cột chắc túi tiền lại lần nữa, tiếp tục tìm việc.

Sau hai lần liên tục trắc trở, Thi Hiểu Nhiên đi vào một tửu lâu nhỏ trong ngõ. Tửu lâu này bề ngoài không lớn lắm, vị trí cũng hơi hẻo lánh, lúc này còn chưa tới giờ ăn cơm, chỉ có một tiểu nhị đang lau bàn. Chưởng quầy có hơi mập mạp, hai mắt lóe tinh quang. Thi Hiểu Nhiên chào hỏi lão bản, nói “Lão bản, nơi này có cần chiêu tiểu nhị không?”

Chưởng quầy béo kia dùng cặp mắt nhỏ tỉ mỉ xem xét, đánh giá từ đầu đến chân Hiểu Nhiên, hỏi “Ngươi có chuyện gì?”

“Ta muốn tìm việc làm. Ta sẽ chịu khó, cái gì cũng đều có thể làm, học này nọ cũng mau, đối với đãi ngộ của quán cũng không có yêu cầu gì”. Thi Hiểu Nhiên cực lực đẩy mạnh quảng cáo bản thân mình.

“Ngươi là người ở nơi nào?”

“Nhà của ta cách nơi này rất xa.” Thi Hiểu Nhiên cũng không rõ ràng nơi này là đâu, đành phải trả lời như vậy. “Ta thật sự không thể về nhà .”

Chưởng quầy béo có chút đăm chiêu, trong đầu tựa hồ đang tính toán cái gì, lại hỏi “Ngươi ở Thương Châu có thân thích bằng hữu hay không?”

Thi Hiểu Nhiên nghĩ hắn muốn có người tiến cử đảm bảo, chỉ đành nói “Không có, ta ở nơi này không thân không thích, cũng không có bằng hữu, trước mắt chỉ có một mình. Lão bản, ta có thể chịu khó, một người có thể làm việc của hai người.”

“Vậy gia đình ngươi làm nghề  gì? Trong nhà còn người nào? Có có liên quan gì tới võ lâm môn phái không?”

“Nhà của ta không còn ai, ta hiện tại chỉ một thân một mình. Lão bản, ngươi xem ta đáng thương như vậy, lại có khả năng, vì vậy thu nhận ta đi.” Thi Hiểu Nhiên bắt đầu bầy bộ dạng đáng thương.

Chưởng quầy béo xoay người, trong mắt hiện lên một tia gian xảo. Hắn liếc mắt ra hiệu cho tiểu nhị. Tiểu nhị vội vàng chạy ra phía hậu viện.

Nói xong xoay qua nhìn Thi Hiểu Nhiên “Ta không phải lão bản nơi này. Việc này ta không làm chủ được, phải xem ý tứ của lão bản. Lão bản ở phía hậu viện, ngươi theo ta cùng đi gặp y.”

Thi Hiểu Nhiên đi theo chưởng quầy béo về phía hậu viện, vừa đi vừa không ngừng cảm tạ hắn. Chưởng quầy béo bước song song với nàng nhưng thường liếc mắt nhìn về phía ngực của nàng, trò chuyện cũng câu được câu không. Hai người đi lòng vòng bảy tám chỗ mới đến trước cửa một căn phòng. Cửa mở hé ra, chưởng quầy béo có ý bảo nàng đi vào trong. Trong phòng hơi tối, Thi Hiểu Nhiên cảm thấy có chút kì lạ nhưng lại không biết rõ là gì, nhưng vẫn đi vào. Cửa sau lưng vừa khóa lại, nàng đã bị một người từ bên cạnh tiến đến tóm lấy, sau đó, một cái khăn chụp lên miệng và mũi, ý thức bắt đầu mơ hồ.

Thi Hiểu Nhiên trước khi hoàn toàn hôn mê, trong đầu chỉ hiện ra một câu: Khốn nạn, hắc điếm! ( Nguyên văn là Kháo! Có nghĩa là chửi thề á :3)

Một hồi sau, nghe thấy bên tai có tiếng khóc, lại cảm thấy đầu óc nặng nề, Thi Hiểu Nhiên cực kì khó chịu. Sau khi cố gắng mở mắt. Đập vào mắt là nóc nhà cũ xập xệ, Thi Hiểu Nhiên mới nhớ rằng mình bị đánh thuốc mê đem đi, bị người ta ném xuống đất, hai tay còn bị trói phía trước. Đây là một căn nhà cũ nát, đại khái có đến chục gian, cửa phòng đóng chặt, theo lỗ hổng trên nóc nhà thì có thể nhìn thấy chút ánh sáng. Cùng nàng bị nhốt tại đây còn có bảy tám nữ tử trẻ tuổi, kẻ đứng người nằm, cũng có kẻ nhỏ giọng mà khóc.

Xem ra là gặp phải bọn buôn người.

Thi Hiểu Nhiên cố sức ngồi dậy, khuỷu tay huých vào nữ tử ngồi khóc bên cạnh,“Cho ta hỏi hiện tại là mấy giờ ?”

“Có lẽ đã quá hừng đông ”. Nữ tử cúi đầu, thanh âm có chút khàn khàn, bộ mặt tiều tụy, tóc tai rối bù, nhưng gương mặt vẫn toát lên vẻ thanh tú. Nữ tử này tuổi không lớn, ước chừng mười sáu mười bảy, quần áo trên người cũng là chất liệu bình thường, xem ra là con gái nhà bình dân.

Có vẻ mình đã hôn mê được một ngày.

“Các ngươi cũng bị bắt đến?”

“Đúng vậy.”

“Có phải do một kẻ mập mạp mắt ti hí hay không?”

“Không biết nữa. Ta đang đi trên đường lớn thì đã bị làm cho hôn mê ”. Nàng nói chuyện rất chậm, cũng không dám nhìn Thi Hiểu Nhiên.

“Bọn họ muốn đem chúng ta đi đâu?” Tuy rằng không khóc, nhưng trong lòng Thi Hiểu Nhiên cũng rất sợ hãi.

“Còn có thể làm gì, đương nhiên là bán!” Thanh âm không hề tức giận,“Kỹ viện hoặc là mấy gia đình có tiền.”

Xem ra nàng bị bắt đến cũng đã vài ngày, thôi thì đành phó mặc cho số phận. Có mấy người trông coi ngoài cửa, cũng không biết mấy người đó như thế nào. Không nghĩ tới mình đường đường là nữ chủ xuyên qua, đi tìm việc làm lại lưu lạc đến nước bị bán đi. Nếu ở hiện đại, khẳng định là có thể đăng báo trang nhất với tiêu đề “ Sinh viên tìm việc bị lừa bán vào thanh lâu, bị lăng nhục, cuối cùng được cứu thoát”, thật … quá bi thảm !!!

Liệu sẽ có một đại hiệp từ trên trời rơi xuống đến cứu nàng hay không? Tiểu thuyết không phải thường viết vậy hay sao?!

- – – – – – – – – -

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cần động lực!

- – – – – – – – – -

Ariko: Cái đoạn anh đại hiệp với anh bạch y dắt nhau đi là có hint nhắm nhé ~ Ôi, mềnh hủ nữ ~

V-Emy: Chương sau nam phụ lên sàn ~

~ Hết chương 3 ~

Chương 4: Phi Thiên Bảo

Edit: V-Emy

Không chờ  được tới lúc đại hiệp đến cứu, bọn buôn người đã bước vào, một kẻ dữ tợn trên mặt có vết đao chém, một kẻ cao cao gầy gầy, khi tiến vào còn dùng chân to đá vào cửa “Phanh” một tiếng. Thi Hiểu Nhiên đoán chừng cửa này chống đỡ không được bao lâu nữa .

“Khóc cái gì mà khóc. Khóc nữa ta liền đánh chết các ngươi!” Tên mặt sẹo quát.

Tên cao gầy ném vài cái bánh bao ra. Lập tức có hai nữ tử nhào lên tranh đoạt, đang muốn lấy thêm, lại bị tên mặt sẹo đá văng “Hôm nay mỗi người một cái, không được nhiều hơn.”

“Ăn nhanh lên! Ăn xong thì đi lấy nước rửa mặt. Chốc nữa sẽ có khách quý đến, sửa soạn bản thân cho chỉnh tề một chút.” Tên cao gầy nói.“Đời này các ngươi có muốn hưởng phúc thì phải xem lát nữa có thể nắm lấy cơ hội hay không.”

Bánh bao có hơi thiu, nhưng Thi Hiểu Nhiên sợ bị đánh, vả lại nàng còn phải bảo trì thể lực, đành phải gian nan nuốt xuống.

Hai tên buôn người cởi trói các nàng, dẫn bọn nàng ra ngoài. Thì ra đây là một góc nội viện. Trong viện còn có hai người trông coi, bên cạnh đặt hai thùng nước đầy. Tên cao gầy thúc giục các nàng chỉnh đốn sạch sẽ. Tên mặt sẹo phun một ngụm “Đám nha đầu này thật đúng là mệnh tốt! ”

Xem ra kẻ buôn gặp trúng người mua thân phận cao quý, bằng không làm sao các nàng có loại đãi ngộ này.

“Động tác nhanh lên một chút! Các ngươi chậm muốn chết.” Tên mặt sẹo hung thần ác sát mắng.

Tùy tiện rửa mặt, bọn buôn người cũng không đem các nàng về phòng nhỏ, để các nàng đứng tập trung với nhau. Chúng nói lời lẽ thô tục, một phen còn vươn tay sờ mó. Các cô nương không dám phản kháng, có trốn tránh cũng chỉ khiến chúng hăng lên. Ngay cả mặt của Thi Hiểu Nhiên cũng bị móng vuốt sói tập kích.


Phan_1
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .